Thứ Năm, 4 tháng 1, 2018

Hỏi: Có phải chỉ đàn ông đạo Hồi mới được hành hương đến Thánh địa Mecca không ạ?

Đáp: Chỉ có người Hồi giáo mới được đến thánh địa Mecca. Phụ nữ Hồi giáo được phép đến thánh địa nhưng không được đi một mình, mà phải đi cùng với một người nam Hồi giáo (chồng/cha/anh em trai). Theo luật của đất nước Ả Rập, nơi có thánh địa Mecca, thì tất cả phụ nữ dưới 45 tuổi khi đến thánh địa phải đi cùng ít nhất một người nam, nhưng phụ nữ trên 45 tuổi thì có thể đến thánh địa với một phụ nữ lớn tuổi khác, không bắt buộc phải đi cùng nam. Tất cả các tín đồ Hồi giáo (cả nam lẫn nữ) buộc phải hành hương đến thánh địa Mecca ít nhất một lần trong đời.

(Hajj nghĩa là chuyến hành hương đến thánh địa Mecca diễn ra mỗi năm một lần bắt đầu vào ngày 12 tháng 12 theo âm lịch của Hồi giáo. Hajji được cử hành trong 5 ngày.  Nam nữ bình đẳng trong việc thực hiện những nghi thức cho Hajj. Nam phải mặc trang phục trắng, cạo đầu, nữ thì không bắt buộc, có thể mặc trang phục tùy thích, miễn kín đáo là được. Nam nữ khi thực hiện các nghi thức cho Hajj thì không bị tách riêng ra, có thể cử hành nghi lễ chung với nhau. Tất cả các tín đồ Hồi giáo đều có thể đến Mecca vào bất kì thời điểm nào trong năm nhưng không được xem là Hajj. Mỗi năm có khoảng 2 triệu tín đồ tham gia Hajj.)
Tại thánh địa Mecca. Ảnh: Internet

Thứ Tư, 3 tháng 1, 2018

Vì sao phụ nữ Hồi giáo phải dùng mạng che mặt?

Kinh Koran ghi:
Nếu các người muốn hỏi những người vợ của Tiên Tri về bất cứ chuyện gì. Hãy nói chuyện với họ đằng sau tấm mạng che mặt. Điều này làm cho trái tim của các người và của các nàng được thanh khiết"( Koran 33: 53)

Khi tiên tri Muhammad cưới người vợ thứ 6, một phụ nữ có vẻ đẹp mặn mà rất đặc biệt, thì những người đàn ông dự đám cưới bị cuốn hút bởi vẻ đẹp của nàng và 5 bà vợ khác của Muhammad nên họ ngồi lì mãi không chịu ra về. Muhammad lại không muốn đuổi họ về vì e ngại sự bất mãn từ họ. Lúc đó ai cũng ngà ngà say nên có thái độ sàm sỡ và lời nói bỡn cợt với những người vợ xinh đẹp của Muhammad.

Vậy là từ đó về sau, các bà vợ của Muhammad đều phải che mạng mỗi khi bước chân ra khỏi nhà hoặc khi tiếp chuyện với mọi người ngoài gia đình. Đó cũng là khuôn vàng thước ngọc về việc đeo mạng của phụ nữ trong thế giới Hồi Giáo sau này!
Ảnh: Internet

Vì sao Kinh Koran khuyến khích đa thê?

Nghĩa là một người đàn ông Hồi giáo có thể lấy nhiều vợ.
"Nếu thấy điều đó là tốt cho anh
Hãy lấy thêm hai, ba, bốn vợ".
(Koran 4:3)
"Hãy lấy những người đàn bà không có chồng
ở trong cộng đồng của các người".
(Koran 24:33).
Khi Hồi giáo mới được hình thành vào thế kỷ thứ 7 tại Medina (thuộc bán đảo Ả Rập) thì đàn ông thường xuyên phải ra trận. Và khi ra trận thì khả năng bị tử vong là cao. Khi một người đàn ông tử trận thì để lại quê nhà là cả một gia đình gồm vợ và con cái không có trụ cột. Trong hoàn cảnh xã hội Ả Rập lúc đó các bà góa khó có thể sống một mình vì những người góa bụa cô đơn thường hay bị các kẻ gian lạm dụng hoặc bắt nạt. Do đó, các góa phụ rất cần phải có người đàn ông giúp đỡ và che chở. Để giải quyết tình trạng goá phụ thì Kinh Koran khuyến khích lấy nhiều vợ, khuyến khích kết hôn với góa phụ để họ có nơi che chở. Cho nên trong xã hội Hồi giáo thời bấy giờ, việc lấy nhiều vợ là một nghĩa vụ xã hội, chứ không phải để thỏa mãn dục tình một cách ích kỉ. 
Ngoài ra, Kinh Koran còn đòi hỏi những người đàn ông có nhiều vợ phải dành cho mỗi người vợ một số lượng thời gian bằng nhau và phải đối xử công bình như nhau.
 Đó là một nét đẹp rất nhân văn.
Ảnh: Internet

Những gì chúng ta có thể nhìn thấy đều là hiện tướng, không phải là cái thật.

Vì chúng ta không thể thấy cái thật nên phải dùng hiện tướng để mà đánh giá/phân loại/phân biệt, rồi từ đó ghim lại sự đánh giá ấy, nên hình thành bản ngã.
Thế nào là hiện tướng?

Ví dụ, thông qua báo chí tin tức, và cái mà chúng ta cho rằng mình thật sự thấy thì đối với chúng ta Hồi giáo gắn liền với man rợ và khủng bố, giết chóc và chiến tranh. Và chúng ta ghim luôn những điều ấy vào tâm thức. Khi gặp hay nghe nói về Hồi giáo thì từ tâm thức hiện lên sự man rợ, khủng bố, giết chóc, chiến tranh. Đó là cái tâm thức của chúng ta chứ chẳng liên can gì đến Hồi giáo cả. Vậy túm lại, Hồi giáo có man rợ, có khủng bố, có giết chóc, có chiến tranh không? Câu trả lời là CÓ. Hoàn toàn CÓ. Và câu hỏi là: Vậy chúng ta có man rợ, có khủng bố, có giết chóc, có chiến tranh không? Câu trả lời cũng là CÓ. Hoàn toàn CÓ. Vậy đâu là sự khác biệt? Sự khác biệt là có người thể hiện những cái nhân man rợ, khủng bố, giết chóc, chiến tranh ra cho chúng ta thấy, còn chúng ta thì chưa đủ duyên để thể hiện những cái nhân ấy nên chúng ta ém nó lại.

Một ví dụ khác là thông qua truyền thông, sách báo, và định kiến và cái mà chúng ta cho rằng mình thật sự thấy thì đối với chúng ta Phật giáo gắn liền với từ bi và bác ái, tha thứ và khoan dung. Đó là cái tâm thức của chúng ta chứ chẳng liên can gì đến Phật giáo cả. Vậy túm lại, Phật giáo có từ bi và bác ái, tha thứ và khoan dung không? Câu trả lời là CÓ. Hoàn toàn CÓ. Và câu hỏi là: Vậy Hồi giáo có từ bi và bác ái, tha thứ và khoan dung không? Câu trả lời cũng là CÓ. Hoàn toàn CÓ. Vậy đâu là sự khác biệt? Sự khác biệt là có người thể hiện những cái nhân từ bi và bác ái, tha thứ và khoan dung ra cho chúng ta thấy, còn chúng ta thì chưa đủ duyên để thấy những cái nhân ấy nơi những người Hồi giáo.

Đó là lý do mà khi chúng ta tiếp xúc với những người tự xưng là Phật tử, chúng ta hay bị thất vọng, vì sự hèn hạ, bỉ ổi, tiểu nhân, thủ đoạn,….Túm lại những tính cách được xem là bẩn thỉu được thể hiện ra. Và khi chúng ta tiếp xúc với những người Hồi giáo thật sự chúng ta dễ bị ngạc nhiên bởi sự trung thực, từ bi, bác ái, khoan dung, độ lượng,….Túm lại những tính cách được xem là cao quý được thể hiện ra.

Lý do cho sự thất vọng hay ngạc nhiên là định kiến hay còn gọi là cái ghim của chúng ta, chứ chẳng liên can gì đến tín đồ Phật giáo hay Hồi giáo cả. Tất cả các hạt giống tốt/xấu, thiện/ác thì ai cũng được trang bị đầy đủ, không thiếu thứ gì cả. Cho nên cái chúng ta nhìn thấy chính là sự phản ánh tâm thức của chính chúng ta. Chúng ta muốn thấy gì thì chúng ta sẽ thấy nấy. Cái được gọi là chúng ta muốn thấy gì chính là cái định kiến hay còn gọi là cái ghim của chúng ta. Cái ghim của ai thì tự lo quay về mà giải quyết, hổng liên can gì đến ngoại cảnh cả. Ngoại cảnh chính là tấm gương để cho những cái ghim ấy có cơ hội mà lộ diện ra thôi.
Ảnh: Internet

Ba năm làm dâu ở sa mạc Trung Đông của cô gái Việt

Bài viết này tôi chôm trên trang vnexpress, bài đăng ngày 29/10/2017, viết về một chuyện tình rất dễ thương giữa cô gái Hải Phòng và một anh thương nhân đạo Hồi ở Trung Đông. Mọi người xem bài viết gốc ở đây.


"Ba năm cầu nguyện kinh Hồi giáo, ăn thịt cừu và đeo khăn che đầu, Dung thấy cuộc sống nơi đây không đáng sợ như cô tưởng. 

Dung Hoàng, 26 tuổi đang sống ở ngoại thành thủ đô Amman, của Jordan. Tuy sống ở đất nước sùng đạo và mọi thứ hoàn toàn khác ở Việt Nam, nhưng cô đã dần thích ứng và đang có cuộc sống hạnh phúc. Vợ chồng Dung có một bé trai 1,5 tuổi và chuẩn bị chào đón con thứ hai. Dưới đây là chia sẻ của Dung về những thú vị khi sống ở đất nước đạo Hồi.

Đầu năm 2014 tôi nhận được một lời kết bạn từ một Facebook có hình đại diện là diễn viên Al Pacino - người từng đóng vai Bố già. Thấy thú vị, tôi nhận lời, nhưng khá tò mò khi trên tường facebook của người này không có thông tin gì. Sau đó, anh ấy nói, vì biết tôi là người Hải Phòng nên muốn kết bạn. Trước đây thuyền của anh gặp bão phải vào Hải Phòng lánh nạn hơn ba tháng. Dù sự việc đã qua vài năm nhưng anh vẫn còn ấn tượng tốt đẹp về mảnh đất này.
Nói chuyện nhiều tôi dần thích con người anh và thấy hai đứa khá hợp suy nghĩ. Dù biết khoảng cách tuổi tác (anh hơn tôi 22 tuổi) và từng ly dị nhưng tôi vẫn thích anh. Riêng việc là người Hồi giáo thì mãi sau này, khi chuẩn bị về Việt Nam tiến tới kết hôn anh mới nói.
Lúc đó tôi rất ngỡ ngàng. Qua Internet tìm hiểu về người Hồi giáo, tôi có một chút lo sợ nhưng khi đó anh sắp sang và tôi thì đã có tình cảm với anh rồi.
Cuối tháng 8/2014, anh về Việt Nam cùng hai người bạn, dự định của anh là trong hai tuần sẽ làm đám cưới rồi đón tôi qua đó. Nhưng gia đình tôi phản đối kịch liệt nên anh không thể thực hiện ý định này.
Tôi là con út trong nhà, trên là hai anh trai đều thông thạo tiếng Anh. Hồi đó ti vi có phát các vụ án man rợ về người Hồi giáo. Mấy ngày đầu anh tới, nhà tôi như có chiến tranh. Hai anh trai sợ tôi bị lừa nên giấu hộ chiếu đi. Bố mẹ tôi băn khoăn, vừa thương con, vừa sợ. Mỗi ngày anh đến nhà gặp và nói chuyện là một ngày đấu tranh bằng ngôn ngữ với hai anh trai tôi.

Xác định không thể trong thời gian ngắn mà lấy được sự tin tưởng của gia đình tôi, anh đã thuê một ngôi nhà bên cạnh và ở lại gần ba tháng. Gần như mỗi ngày anh đều qua nhà tôi giúp làm việc nhà, nói chuyện, dùng cơm. Đám cưới của anh trai tôi thì anh và bạn cũng đến phụ giúp. Dần dần tiếp xúc, bố mẹ tôi tin tưởng anh mới đồng ý cho tôi đi theo. Riêng hai anh trai, thời điểm ấy, vẫn chưa an tâm
Cuối năm 2014, sau khi đăng ký kết hôn, tôi đặt chân đến đất nước Jordan, vùng Trung Đông mà tôi loáng thoáng biết qua internet. Mùa đông năm ấy khác hoàn toàn 23 mùa đông của tôi ở Việt Nam. Nó lạnh, khô và ảm đạm. Nơi đây phần lớn là sa mạc, ngoài đường chỉ có núi đá và cát. Tôi da diết nhớ khung cảnh xanh mướt ở quê nhà.
Nhà nào cũng có cửa kính vì bão cát nhiều. Bên trong nhà trải thảm và rèm cửa rất kín đáo, chắn mọi cửa chính và phụ. Hôm đầu tiên sang đây tôi thấy lạ mới hỏi chồng, thì anh bảo làm vậy để không ai nhìn được phụ nữ trong nhà. 
Dù có nhà riêng nhưng năm đầu tiên sang đây tôi sống cùng gia đình chồng, để học nấu ăn từ mẹ và em gái chồng, cũng như học ngôn ngữ và gần gũi với họ. Tất cả mọi người đều nói được tiếng Anh, riêng mẹ chồng tôi chỉ nói được tiếng Ả Rập. Hồi mới sang chưa hiểu ngôn ngữ của mẹ, có lần tôi đang từ ngoài vào nhà thì nghe tiếng mẹ khóc thống thiết và liên tục chỉ vào ti vi. Tôi cuống quýt tưởng mẹ bị điện giật. Hoá ra, mẹ nói thương cái anh phi công bị tổ chức Hồi giáo tự xưng thiêu chết trong chương trình đang phát trên ti vi.
Chồng tôi là một thương nhân buôn vải. Mỗi ngày tôi ngủ dậy cùng lúc với anh. Sau đó phụ giúp mẹ chồng việc vặt. Ti vi của mẹ suốt ngày bật một kênh nghe tiếng cầu nguyện. Thời gian đầu tôi không thể thích ứng nổi.
Sau một thời gian tôi cũng làm quen được với việc cầu nguyện 5 lần mỗi ngày. Tôi cũng nhanh chóng học nấu được các món chồng thích, đa phần từ cừu và bò. Ở đây không ăn thịt lợn. Vì không có hải sản nên mọi người cũng không thích và không biết ăn. Trẻ con đều kêu sợ khi thấy tôm. Mỗi lần thấy tôi ăn cá, mẹ chồng đều kêu lên sợ hãi.
Phụ nữ Hồi giáo ra đường phải mặc áo kín, che tóc, che cổ. Đám cưới hay đám ma cũng sẽ chia ra hai khu riêng biệt. Lần đầu đi dự đám cưới, tôi đã rất lo khi phải ngồi trong một phòng được che kín mít, ở đó chỉ có phụ nữ trang điểm đậm và ăn mặc sexy, cùng ăn uống, khiêu vũ. Chồng tôi thì ở một khu tách biệt với những người đàn ông khác. 
Đàn ông bên này nói chung nam quyền, coi vợ là của riêng nên rất coi trọng danh tiết phụ nữ. Vậy nên cảnh sát không bao giờ được giữ lại một xe ôtô mà người ta đang chở vợ. Có lần vợ chồng tôi đang đi đường bị gọi, anh cảnh sát thấy trong xe có tôi phải cho đi ngay.
Tuy gia trưởng nhưng họ không độc đoán mà ngược lại rất chiều vợ. Thông thường phụ nữ sẽ cầm tiền chi tiêu gia đình, nhưng vì tôi không biết đi xe nên chồng phải tự cầm tiền đi mua sắm. Tuy vậy ngoài tặng quà, đều đặn hàng tháng anh đều gửi tiền vào tài khoản cho tôi tự do chi tiêu. Mỗi năm, tôi cũng được về quê một lần, mỗi lần một đến hai tháng.
 Khi mới sang đây, tôi từng e ngại tiếp xúc với người ngoài, song ở lâu tôi thấy mọi người rất hiền hậu. Có bận chồng tôi làm rơi ví tiền, người ta đã tìm tới tận nhà để trả. Có lần vợ chồng tôi đang đi thì đụng xe, khiến chiếc xe kia bị méo đuôi. Trái với lo lắng của tôi, người bị đụng xe không hề nổi cáu mà lại bắt tay chồng tôi và nói: "Cảm ơn Chúa, nhờ vậy mà tôi quen anh". Sau đó xe của chúng tôi bị hỏng, phải khởi động bằng tay, người đó to khoẻ nên đã giành việc khởi động xe giúp chúng tôi.
Đa phần phụ nữ ngoại đạo lấy chồng đạo Hồi rất sợ lễ Ramadan. Tất cả đều nhịn ăn uống vào từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn (trừ phụ nữ có thai, người ốm hay người lao động nặng) suốt một tháng. Tôi thấy thương những chị đang cho con bú, hay cảnh sát làm việc vất vả mà phải nhịn ăn. Còn riêng tôi sang đây 3 năm nhưng mới phải nhịn ăn một năm, do năm còn lại mang bầu, năm thì về Việt Nam.
Khó khăn nhất với tôi là thực phẩm. Đặc biệt vào lúc nghén ngẩm, thèm ốc và hải sản mà không có. Ngoài những điều đó thì thực phẩm bên này sạch và được chính quyền giám sát rất sát sao. Nước rất quý, đắt nhưng rau củ thì vô cùng rẻ. Đến cuối ngày mà bị ế là người ta đổ thẳng.
 Gia đình chồng tôi sống chung một khu. Họ đều thành đạt và khá giả. Vào thứ 6 hàng tuần, mọi người tề tựu trong vườn oliu, đốt lửa nói chuyện, ca hát thâu đêm. Người Hồi giáo khuyến khích anh em họ ruột lấy nhau rồi sinh con cái. Một số dòng họ tân tiến như gia đình chồng tôi thì không ép buộc, mọi người vẫn có thể tự do yêu đương. 
 Tôi tuy ngoại đạo vẫn được gia đình chồng quý. Mỗi khi ra đường tôi thường chỉ che tóc và cổ, không che mặt. Ở nhà với gia đình chồng thì không mặc áo bó và hở tay, hở cổ. Vẫn nói chuyện với đàn ông trong gia đình chồng bình thường. 
Sau ba năm sống ở đây tôi thấy mãn nguyện. Đàn ông Hồi giáo không rượu bia, nên không có chuyện đánh đập vợ con. Dù người Hồi giáo cho phép đàn ông lấy tới bốn vợ, nhưng vợ chồng tôi thống nhất, khi không yêu nữa sẽ ly hôn, chứ anh không cưới thêm vợ khác. Đạo Hồi coi trọng chung thủy nên tôi tin tưởng tuyệt đối ở chồng. 

Phan Dương ghi

Thứ Ba, 2 tháng 1, 2018

SÁU TRỤ CỘT CỦA ĐỨC TIN HỒI GIÁO

TÍN ĐIỀU 1: TIN CÓ MỘT THIÊN CHÚA DUY NHẤT
Điểm đặc biệt trong quan niệm về Thiên Chúa của đạo Hồi là luôn luôn nhấn mạnh đến đặc tính duy nhất tuyệt đối của Thiên Chúa (the absolute Oneness of God). Đạo Hồi hoàn toàn phủ nhận các huyền thoại về "Con của Thiên Chúa" hoặc "Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người". Kinh Koran ghi như sau: "Thiên Chúa không chọn ai làm con và không chọn một đồng sự nào trong thẩm quyền tuyệt đối của Ngài".
"Thiên Chúa là Một, không có một ai tương đương với Ngài, Thiên Chúa không có khởi đầu và không có kết thúc. Ngài là thường hằng vĩnh cửu. Ngài vừa là Alpha vừa là Omega - chữ đầu và chữ cuối trong mẫu tự Hy Lạp - Ngài vừa ẩn vừa hiện. Ngài có thật và muôn đời".

 TÍN ĐIỀU 2: TIN CÓ CÁC THIÊN THẦN VÀ MA QUỈ
Thiên thần là những sinh vật linh thiêng (spiritual beings) có nhiệm vụ làm trung gian giữa Thiên Chúa và loài người. Vì vậy Thiên thần cũng được coi là Thiên sứ (messengers of God).
Trong đạo Hồi, thiên thần Gabriel trở thành một vị Thiên sứ đặc biệt của Thiên Chúa Allah truyền mọi mệnh lệnh và mọi điều mặc khải cho Muhammad ghi chép. Vì vậy kinh Koran được gọi là "Thiên Kinh" ghi chép lời Chúa (Words of God). Nếu không tin có Thiên thần thì kinh Koran sẽ bị mất hết giá trị và không thể có đạo Hồi. Tin tức đầu tiên mà Gabriel thông báo cho Muhammad biết là việc Thiên Chúa đã chọn ông làm Tông Đồ của Ngài: "Này Muhammad! Con đã được Thiên Chúa chọn làm tông đồ của Ngài! và ta là Gabriel!" 
Quỉ là những Thiên thần sa ngã (fallen angels) nên bị Chúa phạt đày xuống hỏa ngục.  

TÍN ĐIỀU 3: TIN CÁC SÁCH MẶC KHẢI (KINH THÁNH)
Kinh Koran nói rất nhiều đến các sách Mặc Khải (Books of Revelation). Nhưng kinh Koran là sách mặc khải cao quí nhất và quan trọng nhất đối với đạo Hồi. Do vậy, Koran được gọi là "Mẹ của tất cả các sách" (Mother of Books).


TÍN ĐIỀU 4: TIN CÁC VỊ THIÊN SỨ
Theo giáo lý của đạo Hồi thì từ tạo thiên lập địa đến nay, Thiên Chúa đã gửi xuống thế gian 25 sứ giả của Ngài để dạy dỗ loài người. Vị sứ giả đầu tiên chính là Adam, tổ tiên của loài người và vị sứ giả cuối cùng chính là Muhammad. Sau Muhammad không còn bất cứ một sứ giả nào khác. Tất cả các người kế vị Muhammad được gọi là Caliph (khalif) đều chỉ là kế vị với tư cách lãnh đạo cộng đồng Hồi Giáo mà thôi (leader of Islamic community) chứ không ai có tư cách kế vị thiên sứ cả (no successor to Messsenger of God). Muhammad là thiên sứ bất khả kế nhiệm và là thiên sứ lớn hơn tất cả mọi thiên sứ khác. Đối với các tín đồ Hồi Giáo, thiên sứ Muhammad chỉ là một người thường như mọi người nhưng không có ai vượt qua Ngài về sự khôn ngoan và đạo đức.


TÍN ĐIỀU 5: MỌI NGƯỜI CHẾT SẼ SỐNG LẠI TRONG NGÀY TẬN THẾ - TẤT CẢ KẺ SỐNG VÀ KẺ CHẾT ĐỀU ĐƯỢC CHÚA XÉT XỬ TRONG NGÀY PHÁN XÉT CUỐI CÙNG.
Ngày tận thế cũng là ngày mọi kẻ chết sống lại (Day of Resurrection, K 50: 42) Ngày họp mặt của toàn thể nhân loại (Day of Assembly K42: 7, 64: 9) ngày mở đầu cuộc sống vĩnh cửu (Day of Eternal Life - Koran 50: 34) và cũng là ngày tính sổ của Thiên Chúa (Day of Reckoning K37: 19-74). Kẻ lành được lên Thiên Đàng, kẻ ác bị đầy xuống hỏa ngục. Đối với niềm tin Hồi Giáo thì những kẻ không tin vào tính duy nhất của Thiên Chúa (như thờ Thiên Chúa Ba Ngôi) hoặc thờ ảnh tượng đều phải sa hỏa ngục.


TÍN ĐIỀU 6: MỌI SỰ DO THIÊN CHÚA TIỀN ĐỊNH NHƯNG CON NGƯỜI CÓ Ý CHÍ TỰ DO.
Hồi Giáo lập luận: "Thiên Chúa dựng nên ta là Ngài đã ấn định số phận của ta" (Thy God hath created and hath fixed thy destinies - Koran 87: 2-3). Nhưng mỗi người có quyền tự do chọn lựa, hoặc tin hoặc không tin: "Chân lý từ Thiên Chúa, ai muốn thì hãy tin, ai không muốn thì đừng tin" (Say the truth is from your Lord, whoever wisheth he may believe, whoever wisheth not he may disbelieve - Koran 18: 30).
Sách: Thế Giới Hồi Giáo Xưa và Nay
Tác giả: Charlie Nguyễn
Ảnh: Internet

Năm cột trụ của Hồi Giáo

Thứ nhất: Công khai tuyên xưng một Thiên Chúa là Allah và tin rằng ngoài Allah ra không có một Thiên Chúa nào khác. Đồng thời tín đồ phải công khai tuyên xưng Muhammad là sứ giả của Thiên Chúa thì mới nhận lãnh được ơn Chúa.


Thứ hai: Khi cầu nguyện Allah, phải quay mặt về phía thánh địa Mecca (thủ đô xứ Saudi Arabia ngày nay)
- Lần thứ nhất vào lúc rạng đông
- Lần thứ hai đúng ngọ
- Lần thứ ba sau trưa
- Lần thứ tư lúc mặt trời lặn
- Lần thứ năm lúc nửa đêm.

Thứ ba: Bố thí cho kẻ nghèo. Hồi Giáo coi việc bố thí này là một thứ thuế tôn giáo đối với mọi tín đồ có lợi tức. Kinh Koran dạy rằng: "Bố thí là bổn phận do Thiên Chúa đòi hỏi".

Thứ tư: Ăn chay trong tháng Ramadan (tháng 9 âm lịch Hồi Giáo). Việc ăn chay này kéo dài suốt tháng: không ăn không uống trong suốt thời gian ban ngày (daylight hours) tức từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn từ ngày đầu tháng đến rạng mồng một tháng mười. Người ăn chay chỉ được phép ăn một cách từ tốn sau khi mặt trời lặn. Trong suốt tháng Ramadan không ai được uống rượu, làm tình hoặc hút thuốc.
Ramadan 2017 Saudi Arabia. Ảnh: Internet

Thứ năm: Hành hương các thánh địa tại Saudi Arabia, đặc biệt là MeccaCác tín đồ Hồi Giáo không phân biệt nam nữ đều được khuyến khích đến thăm Mecca ít nhất một lần trong đời. Thời gian chính thức của thế giới Hồi Giáo hành hương Mecca là vào tháng 12 Âm Lịch Hồi Giáo. Mỗi lần viếng thánh địa phải kéo dài ít nhất 5 ngày.
Tất cả mọi tín đồ hành hương đến Mecca phải làm việc đầu tiên là cởi bỏ quần áo riêng của mình để mặc vào một bộ đồ trắng đơn giản sau khi đã tắm rửa sạch sẽ. Đây là một việc bắt buộc mang ý nghĩa: Các tín đồ Hồi Giáo, không phân biệt màu da, giàu nghèo, địa vị xã hội, tất cả đều là con cái của một cha là Thiên Chúa, tất cả là anh chị em của nhau và tất cả đều bình đẳng trước mặt Chúa. Các phụ nữ có quyền mặc quốc phục của mình nhưng tất cả đều phải trùm khăn che kín tóc.
Mecca, Saudi Arabia.
Tại thánh địa Mecca
Sách: Thế Giới Hồi Giáo Xưa và Nay
Tác giả: Charlie Nguyễn
Ảnh: Internet